Pages

Subscribe:
Được tạo bởi Blogger.

Chủ Nhật, 20 tháng 9, 2015

Mối tình thủy chung của ông chủ Facebook và cô gái gốc Á

Đôi uyên ương chính thức hẹn hò sau khi anh chàng bị kỷ luật vì lập một trang mạng bầu chọn hotgirl và đánh sập server trường Harvard.
Trở thành tỷ phú trẻ nhất thế giới ở tuổi 26, tính cách lại hài hước, giản dị, người sáng lập Facebook Mark Zuckerberg là chàng trai trong mộng của hàng ngàn cô gái. Ấy thế, Mark lại chung tình với duy nhất một phụ nữ, còn có phần kém nhan sắc, nhiều năm qua. Vợ của anh là Priscilla Chan, có bố mẹ là người Việt gốc Hoa. Trong thời kỳ gia đình Priscilla chạy loạn đã có một thời gian dài sống ở Việt Nam, trước khi tìm đến "giấc mơ Mỹ".
11_1442636903.jpg
Mark đã bỏ học trường Harvard đi quản lý Facebook của mình, còn vợ anh tiếp tục theo đuổi nghiệp học hành. Sau khi tốt nghiệp ngành sinh học ở Harvard, Priscilla học lên bác sĩ nhi khoa. Ảnh: FB Mark Zuckerberg.
Như câu chuyện tình lãng mạn trong bộ phim "Chuyện tình Harvard", mối tơ duyên của tỷ phú trẻ tuổi nhất thế giới và vợ cũng bắt đầu tại đại học danh giá hàng đầu thế giới. Vào năm thứ nhất, chàng sinh viên Mark, 19 tuổi, thường xuyên lui tới các buổi dạ tiệc cuối tuần. Ngày 14/11/2003, anh tham gia bữa tiệc của một người bạn, mà ở đó tình cờ gặp được cô gái Priscilla, 18 tuổi.
Priscilla kể lại rằng, hai người chạm mặt nhau lần đầu tiên lúc đang xếp hàng... vào toilet. Khi đó, Priscilla ấn tượng với Mark vì anh là người đi vào và ra khỏi nhà vệ sinh nhanh nhất. Trong khi Mark cũng ấn tượng với cô nàng, nên buông lời tán tỉnh: "Hãy đi toilet nhiều hơn trong những bữa tiệc lần sau nhé".
Tại bữa tiệc, Priscilla thấy Mark như một gã ngố thú vị. Anh chàng đung đưa ly bia trên tay và liên tục có những câu đùa lồng ghép trong ngôn ngữ lập trình C++, nhiều lần khiến cô nàng phá lên cười.
Kể từ đó, hai người trẻ tuổi bắt đầu thấy cuốn hút nhau bởi sự ngờ nghệch, hài hước vốn có. Họ có mối quan hệ bạn bè thân thiết. Dấu mốc xác định cho tình yêu của họ là vài ngày sau khi Mark bị nhà trường kỷ luật vì đã lập ra Facemash - trang mạng bầu chọn "hot girl" trong giới sinh viên Harvard, từng đánh sập cả server trường đại học danh tiếng này.
Ngay trong buổi đầu hẹn hò, Mark đã nói muốn ở cả ngày với bạn gái thay vì "về nhà hoàn thành bài tập giữa kỳ". Điều này trái ngược hoàn toàn với Priscilla, một sinh viên ham học, từng được mệnh danh là "thiên tài lớp học". "Tôi cứ nghĩ anh ấy lười, nhưng hóa ra anh ấy cố gắng viện cớ để thuyết phục tôi ở bên nhiều hơn", Priscilla hồn nhiên kể trên tờ Today.
Như bất cứ đôi uyên ương nào khác, tình yêu của họ cũng có vô vàn điều thú vị. Mark từng mời Priscilla làm việc cho anh, "Này Priscilla, em có muốn làm việc ở Facebook không?". Cô gái gốc châu Á trả lời "Ồ, có chứ". Ngay lập tức, Mark đặt vào tay cô gái mình yêu một... thỏi kẹo, xác định đã thỏa thuận xong hợp đồng lao động.
Priscilla cũng từng đưa ra một bản cam kết và yêu cầu Mark ký tên trước khi chấp nhận lời đề nghị đến sống cùng anh. Nội dung tiêu biểu trong bản cam kết này là: Mỗi tuần một cuộc hẹn; tối thiểu 100 phút riêng tư; không diễn ra tại nhà Mark và càng không phải ở trụ sở Facebook.
Chuyện tình của họ từng gặp sóng gió suýt chia tay chỉ vì một lý do là Mark muốn làm một trang web riêng cho chú cún cưng của hai người, Priscilla thì cho việc này quá phô trương. Hai người đã xảy ra nội chiến, nhưng vì yêu mà không giận nhau được lâu.
9_1442636902.jpg
Bức ảnh cưới của họ từng trở thành "hiện tượng You Tube" nhiều người học theo. Ảnh: FB Mark Zuckerberg. 
Từ bản chất con người, cuộc gặp gỡ, tình yêu của Priscilla và Mark đều hồn nhiên, giản dị nên đám cưới của họ cũng diễn ra giản dị hết sức có thể. Ngày 19/5, khoảng 100 khách được mời đến sân sau ngôi nhà hai người đang sinh sống dự một bữa tiệc. Các món ăn do cửa hàng yêu thích của họ cạnh đó chuẩn bị. Ai cũng nghĩ đây là bữa tiệc mừng Chan vừa tốt nghiệp thạc sĩ hôm 14/5, cho đến khi cô gái gốc Á bước ra với bộ váy trắng và ông chủ Facebook tạm rời bỏ chiếc áo thun trùm đầu đã đóng đinh với hình ảnh của mình. Họ chính thức bước vào cuộc sống hôn nhân.
Nhiều người cho rằng Priscilla vớ được món hời khi lấy được chàng tỷ phú trẻ nhất thế giới. Nhưng Mark tự nhận anh rất may mắn vì yêu được Priscilla. Cô thân thiện, thông minh, làm việc hết mình. Thành tích học tập và kỹ năng xã hội toàn diện của Priscilla là điều Mark không bao giờ theo được. 
"Bạn bè hay bàn tán rằng tôi tạo ra Facebook chủ yếu để hẹn hò với các cô gái. Thực tế, từ trước đến giờ tôi chỉ luôn hẹn hò với một cô gái duy nhất mà thôi", Mark tiết lộ.
Cũng có lần, Mark tự hào cho biết: "Đằng sau một người đàn ông thành công là một người phụ nữ vĩ đại". Quả thật, song song với việc hoàn thành ước mơ trở thành bác sĩ, Priscilla cũng luôn sát cánh bên Mark trong tất cả các hoạt động kinh doanh. Đó là khoảng thời gian căng thẳng từ chối nhiều đề nghị mua lại Facebook. Đó là khi Priscilla cùng anh trở về quê hương để mở rộng thị trường. Ngay cả thời điểm sự kiện IPO Facebook (Chào bán chứng khoán) thì Priscilla và Mark vẫn đồng hành bên nhau, để rồi một ngày sau đó họ tổ chức đám cưới.
11828601-10102276573729791-8601461459613
Vợ chồng ông chủ Facebook đang mong chờ con gái bé nhỏ ra đời, sau 3 lần họ bị sảy thai. Ảnh: FB Mark Zuckerberg. 
Giống như bao anh chàng khác, Mark thường sử dụng "con đẻ" của mình để thổ lộ tình yêu dành cho vợ. Ngày 14/11/2014, Mark viết lên trang cá nhân của mình: "Tôi đã gặp được một cô gái tuyệt vời chính xác vào ngày này 11 năm trước đây. Priscilla, cảm ơn em đã ở bên tôi và giúp tôi cùng giải đáp những thắc mắc về thế giới như cách chúng ta đang cùng nhau phát triển".
Mới đây nhất, Mark chia sẻ vợ chồng anh đang vô cùng mong đợi một bé gái, sau nỗ lực từng bị sảy thai 3 lần. "Cilla và tôi có một số tin tức thú vị: Chúng ta đang mong đợi một bé gái. Cilla và con của chúng tôi khỏe mạnh", Mark viết.
Vậy là sau chuyện tình 12 năm của ông chủ mạng xã hội lớn nhất hiện nay chuẩn bị tiến thêm một nấc thang mới. Họ đang ngày đêm mong ngóng công chúa nhỏ ra đời. Đến mức, Mark còn hào hứng khoe một số phẩm chất con thừa hưởng từ mình. "Lúc siêu âm, con gái thậm chí còn giơ một ngón tay lên, như biểu tượng 'like'", Mark tự hào.

Nhiều lần lên cơn đau tim khi để con tự lập từ 2 tuổi

Phải ăn cơm chưa chín do con nấu, lau lại cái nhà be bét bẩn sau khi con lau không phải là nỗi khổ mà là niềm vui của tôi. 

1-2789-1442803353.jpg
Tôi để con tự đi học từ năm lớp ba - Ảnh minh họa: wisebread.com
Tôi là một người có bệnh tim bẩm sinh và yếu đuối từ nhỏ. Lúc sinh con, tôi vẫn chưa biết bệnh của mình trầm trọng đến thế nào. Sau ca mổ bắt con kinh hoàng, thấy bác sĩ, y tá tấp nập chúc mừng hai mẹ con đã sống và lưỡng lự nhìn nhau khi tôi hỏi có thể sinh bé khác nữa không, tôi hiểu cô con gái này là món quà độc nhất mà thượng đế tặng cho tôi. Vì thế, nếu mẹ khác xót con một, tôi xót con gái đến cả ngàn lần. 
Tuy nhiên, ngay từ ngày con ra đời, suy nghĩ tôi trăn trở nhất là: Con tôi sẽ sống ra sao khi không có mẹ bên cạnh. Vì thế, tôi luôn muốn cháu tự lập. Tôi tự đặt ra tiêu chí dạy con cho mình là: Dạy sao cho con vẫn luôn ổn dù ngay ngày mai mẹ nó chết. 
Quyết định thế nhưng tôi không ngờ việc dạy con tự lập lại khó đến thế.
Khi con 2 tuổi, để con không thiếu tự tin, tôi dạy con qua nhà hàng xóm mua hàng. Nào là tự đi cầu thang, nào là tự cầm tiền, nào là tự trình bày. Con háo hức và vui sướng bao nhiêu, tôi lo âu từng đó. Lần thứ nhất, thứ hai, ba đi ngay sau con, tôi không ngại ngần gì. Lần thứ tư, con đi một mình, tôi bắt đầu đứng nhìn con từ xa. Tôi thắt cả ruột thương con, nước mắt vòng quanh. Rồi những lần ép mình đứng trong nhà không nhìn theo con, lòng tôi thắp thỏm, tim đập như trống, tay chân toát mồ hôi. Chỉ khi con hớn hở cầm gói muối hay gói tăm về đến cửa phòng, tôi mới thở được bình thường.
Lớn dần lên, con lần lượt được học làm các việc. Phải ăn thứ cơm chưa chín do con nấu, lau lại cái nhà be bét bẩn sau khi con lau không phải là nỗi đau khổ mà là niềm vui của chính tôi và con. Tôi tự nhủ: Có làm có khéo, con sẽ dần dần học được mọi thứ. Con cầm dao từ lúc 5 tuổi, tôi phải vượt qua nỗi sợ hãi của mình hàng ngày hàng giờ. Bị hàng xóm, họ hàng chửi rủa là “bóc lột sức lao động của trẻ em”, “con mẹ lười, xấu tính”.... không phải là thứ tôi quan tâm. Nhìn con ngày một trưởng thành, tôi vui và càng sốt sắng hơn nữa với những dự định dạy con của mình.
Tôi đã từng trải qua những giờ phút sống không bằng chết khi con gái tự đi bộ đi học từ lớp 3. Cháu phải đi qua đường với lượng xe khá đông. Ngồi nhà, tôi tưởng như mình có thể ngưng tim vì quá lo lắng. Tôi đi như mộng du ra cổng ngóng con từng ngày, chảy nước mắt khi thấy bóng con ở xa xa. Rồi tôi vội vàng quệt ngang mặt, ba chân bốn cẳng chạy về nhà, cố tạo bộ mặt thản nhiên để con không nhận ra sự lo lắng đó của mẹ.
Ngày con tôi bước lên máy bay một mình từ Hà Nội sang Singapore chơi Tết (khi đó, tôi đang có một khóa học ngắn ngày tại đây) và tự quay về nhà khi cháu gần tròn 15 tuổi, tôi đã gần như mất toàn bộ tri giác trong suốt thời gian con trên máy bay. Chỉ khi nghe thấy tiếng con báo đã an toàn, đã ra khỏi sân bay bình an, tôi mới sụp xuống òa khóc. Bù lại đó là cảm giác trải nghiệm tuyệt vời và sự tự tin thoải mái của con gái. Tôi biết kỷ niệm đó là vô giá với con đến mức tôi cảm thấy cái giờ phút lo âu kia của tôi là hoàn toàn cần thiết và được đền bù xứng đáng. 
Khi con xuống Hải Phòng làm thêm trong hè, đêm nào tôi cũng ôm áo của con ra hít hà. Không làm phiền giấc ngủ mệt mỏi sau lao động của con, tôi nín thở chờ đợi con về. Hai tiếng con ngồi trên xe về Hà Nội, tôi gọi nói chuyện với con suốt 1,5 tiếng. 
Tuần trước, khi con bị tắc đường về muộn, mẹ con tôi đã cãi nhau rất dữ dội. Biết mình mắng con oan nhưng tôi không kiềm chế nổi vì quá lo cho con. Đêm đó, tôi lên cơn đau tim đến mức phải gọi cấp cứu. Nhìn con cầm tay mẹ khóc âm thầm, lau vội nước mắt khi thấy mẹ tỉnh dậy, tôi xót xa bao nhiêu lại thấy hài lòng bấy nhiêu. Bởi vì phần thưởng cho sự chịu đựng và hy sinh của tôi là một cô gái trưởng thành rất sớm. 15 tuổi con đã có thể tự kiếm sống, tự chi tiêu hợp lý, tự lo cho mình 100% dù ở phương trời nào và biết chăm sóc lo lắng cho mẹ và những người xung quanh. Con biết vui vẻ nhường mẹ miếng ăn, biết khâu vá dép đứt của mẹ, biết chăm sóc nhà cửa gia đình, cấp cứu khi mẹ bị mệt.... 
Hơn 15 năm đã trôi qua kể từ khi tôi vui sướng đón nhận món quà đặc biệt mà thượng đế đã dành cho mình. Cho đến nay, tôi có thể tự hào là món quà đó sẽ không bao giờ phải nuối tiếc vì đã đầu thai vào bụng của một bà mẹ như tôi. Bởi vì, dù ốm đau, dù vất vả dù muôn vàn khó khăn, tôi vẫn có thể vượt qua mọi cảm xúc của chính mình để tạo dựng cho con một con người, một tương lai tốt đẹp. Và ngày nay, tôi có thể kết luận rằng: Dạy con tự lập được, tách mình ra khỏi con được không phải là không yêu con mà phải có tình cảm lớn hơn cả tình yêu.
Tôi đưa vấn đề sức khỏe của tôi ở đây, không phải để nói rằng: vì nó mà tôi buộc phải dạy con tự lập. Điều tôi muốn nói là: "dù con là duy nhất nhưng vì tương lai của con, tôi sẵn sàng hy sinh mọi thứ, chấp nhận cả việc phải sống trong những giờ phút lo âu đến mức không thể chịu nổi. Yêu con không phải là chỉ chăm con như ấp trứng"
.

Thứ Ba, 8 tháng 9, 2015

Chồng chỉ đụng vào tôi lúc muốn chuyện ấy

Chồng tôi dường như chỉ đụng vào người vợ khi nào anh muốn "yêu", trong khi tôi thì thích được ôm ấp nhiều hơn. 
Làm thế nào tôi có thể giúp chồng hiểu rằng khi tôi ôm anh không có nghĩa là tôi muốn chạy ngay vào phòng ngủ và làm "chuyện ấy"? (Daia)
Trả lời
Chào bạn,
Câu hỏi đầu tiên của tôi dành cho bạn là: tần suất "yêu" của vợ chồng bạn thế nào. Nếu các bạn hiếm khi gần gũi nhau, bạn cần xem lại mối quan hệ của mình. Nhiều đôi đã mang vấn đề này đến phòng trị liệu của tôi và không ít nam giới bày tỏ, khi "chuyện ấy" thưa thớt thì một vài đụng chạm đơn giản thực sự có thể kích thích họ rất lớn. 
capdoi6_1441701119.jpg
Ảnh: idiva.
Khi đó, người đàn ông coi những cảm xúc ngọt ngào khi đụng chạm như một khúc dạo đầu để dẫn tới những điều xa hơn. Nhưng sau đó, khi anh ta đang hừng hực khí thế, thì người vợ lại quay đi. Người chồng có thể cảm thấy mình như kẻ thất bại và anh ta cũng ngoảnh mặt, để lại sự tổn thương và cảm giác ngờ vực, đề phòng cho cả hai. Sự đụng chạm sau đó trở thành một vấn đề nặng nề và hai người sẽ sớm tìm tới việc "tự xử" hơn là cùng mang cho nhau cảm giác yêu đương nồng cháy.
Nếu đời sống tình dục của bạn lành mạnh và thường xuyên, vấn đề sẽ hơi khác. Một số nam giới (và phụ nữ) cần học cách làm thể nào để thoải mái với những tiếp xúc không khêu gợi tình dục. Sự đụng chạm rất nhạy cảm và tạo sự thân mật. Một cái ôm dịu dàng trong lúc cả hai nhìn sâu vào mắt nhau có thể còn tạo cảm xúc mãnh liệt cho anh ấy hơn cả cuộc yêu nóng bỏng. Vì vậy anh ấy đi từ những đụng chạm đó tiến tới sex để cảm thấy tự tin hơn.
Trong trường hợp đó, bạn cần hướng dẫn chồng học cách kiềm chế và tận hưởng trọn vẹn các cung bậc khát khao, không chỉ là sex. Những đụng chạm đơn thuần, như ngón tay đan chặt hay vợ chồng ôm nhau, có thể mang lại nguồn hạnh phúc bất tận. Tuy nhiên, hầu hết các đôi đều không nuôi dưỡng được hình thức này.
Châm ngôn trị liệu của tôi là "đụng chạm nhiều hơn, đụng chạm thường xuyên". Điều này có nghĩa là là các bạn phải tạo điều kiện cho những tiếp xúc cơ thể với nhau được thực hiện nhiều hơn, từ cái ôm dịu ngọt tới những vuốt ve và kể cả sự hòa nhập hoàn toàn. Vợ chồng nên chia sẻ để hiểu nhu cầu của nhau, từ đó có thêm những đụng chạm thú vị và biến điều này thành sở thích mới của các bạn.
Dưới đây là một số điều các bạn có thể thử làm:
- Ôm chào và tạm biệt nhau. Dựa đầu vào vai chồng hay cọ chân mình vào chân anh ấy khi xem phim buổi tối.
- Đưa nửa kia đến một lớp học nhảy. Bạn sẽ có thể cùng chạm và dìu nhau trong tiếng nhạc.
- Lên lịch cho những buổi hẹn "đụng chạm khiêu khích": trêu chọc cơ thể nửa kia ở bất cứ chỗ nào, trừ vùng sinh dục. Đảm bảo bạn sẽ phát hiện ra niềm thích thú đặc biệt đến từ những vùng cơ thể mà trước đây bạn không để ý tới.
- Khám phá nghệ thuật của những nụ hôn: Bạn còn nhớ những ngày mới yêu, khi hai người có thể hôn nhau hằng giờ mà chẳng thấy chán, rồi cảm nhận được từng đầu mối thần kinh đánh thức những khát khao trong cơ thể. Tôi đố bạn nhớ được lần cuối mình hôn chồng theo cách đó là khi nào. Sức mạnh khiêu khích của những khám phá bằng lưỡi thực sự vẫn chưa được đánh giá đúng mức. Bạn hãy thử xem.

Bài học tình người từ những chuyến đi nhờ xe của con trai

Con bước ra khỏi nhà khi trời ngoài đầy gió. Con ra đường đúng giờ để chào gia đình bạn con.
Chị Bích Châu, bà mẹ Việt hai con hiện ở Melbourne, Australia, đã chúc mừng sinh nhật con trai Andy Tran 17 tuổi bằng một bức thư kể lại câu chuyện ấm áp của chính chàng trai có trái tim nhân hậu của chị.
Con trai yêu quí của mẹ!
Thời gian trôi thật nhanh. Mới hôm nào mẹ dắt tay con ngày đầu bỡ ngỡ tới trường, vậy mà hôm nay con đã tròn 17 tuổi, chuẩn bị chia tay với mái trường phổ thông để chọn cho mình một hướng đi mới, nhiều thử thách, chông gai hơn, nhưng cũng rộng mở hơn để đạt tới những khát vọng, hoài bão lớn lao hơn mà con ấp ủ.
Có bao điều mẹ muốn dặn dò, gửi trao, chia sẻ cùng con khi bước vào tuổi mới, tuổi mười bẩy đáng ghi nhớ của một đời người. Nhưng rồi, mẹ lại quyết định tặng con một món quà khác, một món quà nhỏ nhưng mang đầy ý nghĩa, mẹ muốn kể cho con nghe một một câu chuyện có thật, kể về chính con, chàng trai rất đỗi yêu thương của mẹ.
bichchau1-8981-1441706472.jpg
Chị Bích Châu và con trai lớn Andy Trần. Ảnh: NVCC.
Câu chuyện bắt đầu vào buổi sáng ấy, cách đây gần hai năm, khi con đứng chờ xe bus đi học ở trước cửa nhà.
Đã thành thường lệ, do bố mẹ sáng sáng lo đưa em đi học, bận đi làm ở thành phố nên đã từ vài năm nay, sáng nào con cũng tự bắt xe bus gần nhà để tới trường, rồi lại tự về không hề có bố mẹ đưa đón.
Sáng đó, trong lúc con đang lơ ngơ đợi xe bus đến, một chiếc xe ô tô của gia đình người bạn cùng trường đưa bạn con đi học chạy ngang qua nơi con đợi xe. Sau này, khi hai gia đình đã qua lại giao lưu thân thiết, họ kể rằng: hôm đó, khi con trai tôi vẫy tay chào con trai anh chị từ xa, tôi có hỏi cậu kia là ai vậy. Con trai tôi nói "đấy là một anh học cùng trường con, trên một lớp, anh ấy chơi đàn ghita ở trường và rất dễ thương". Ông bố kể tiếp: "không hiểu sao tôi thấy cảm tình ngay với cậu bé nhìn rất hiền lành là con của anh chị và chúng tôi quyết định dừng xe lại, đón cháu cùng lên xe tới trường".
Mọi chuyện bắt đầu một cách tự nhiên, không hề sắp đặt và giản dị như thế. Để rồi sau hôm ấy, con nhận được lời đề nghị từ bố mẹ cậu bạn với một qui ước được đề ra: hàng ngày, con cứ ra bến ô tô, nếu xe bus đến trước họ, con đi bus, nếu xe họ tới trước, họ sẽ đón con đi học cùng để khỏi tốn tiền xe bus và đưa xe tới tận cổng trường, không cần đi bộ vào từ bến xe. Bố mẹ nghe con kể lại và xin phép thì cũng đồng ý và vui cùng con. Vì dù sao bố mẹ không thể đưa con đi học và giờ con đã có một gia đình người bạn đi cùng cho vui.
Được vài tuần, qui định tiếp tục được sửa đổi lần hai. Lần này gia đình họ lại có đề nghị: từ giờ con cứ ngồi trong nhà, không cần ra ngoài bến xe đợi bus nữa, vì trời chuyển đông rét rồi, và đằng nào họ cũng chở con trai họ đi học qua nhà mình, nên con cứ đợi khoảng giờ bus đến, họ sẽ đi qua, bấm còi và con chạy ra, rồi tất cả cùng đi. Nếu hôm nào họ không đón được vì một lí do gì, họ sẽ gọi điện báo con từ hôm trước, để con chủ động đón xe bus đi học.
bichchau2-3475-1441706473.jpg
Gia đình chị Bích Châu ở Australia. Ảnh: NVCC.
Thế là mọi chuyện đã diễn ra được hai năm, kể từ cái ngày gặp gỡ tưởng như ngẫu nhiên mà nặng cơ duyên và đầy ân tình ấy. Đã bao nhiêu đổi thay kể từ ngày đó. Con đã lớn thêm hai tuổi, học cao lên hai lớp. Cậu bạn trai đã chuyển trường đi học nơi khác được một năm. Nhưng trường mới của cậu bạn vẫn trên tuyến đường ấy, vậy nên gia đình họ tiếp tục đưa đón con, bởi không muốn để con đi xe bus một mình, sẽ buồn và vất vả hơn, dù chuyện ấy là quá bình thường đối với cậu con trai 15, 16 tuổi, lại là con nhà người khác như con. 
Họ vẫn đều đặn đưa đón con. Giờ, trong hoàn cảnh mới, họ phải đi từ nhà sớm hơn, để chở con tới trường, rồi kịp đưa tiếp hai con họ tới một trường khác đúng giờ. Mẹ vui khi mỗi lần nghe con kể chuyện về họ, lúc thì con báo hôm nay cậu bạn hết ốm, sẽ đi học được ngày mai, và họ đã báo sẽ lại qua đón con như thường lệ. Lúc con lại nói, hôm nay trời mưa, họ không nhấn còi từ ngoài đường mà chạy xe lên tận cửa nhà, gọi con ra xe cho khỏi ướt... 
Tất cả điều ấy con kể trong niềm vui sướng không giấu diếm qua giọng nói hân hoan, qua ánh mắt rạng ngời niềm vui . Ba mẹ lắng nghe với nỗi xúc động trào dâng trong lòng và âm thầm cảm ơn người bạn học cũ cùng trường và gia đình tuyệt vời của họ.
Hai năm trôi qua, mọi chuyện vẫn thế và dường như trở nên quá đỗi bình thường. Những dịp sinh nhật, những dịp lễ tết, Noel, hai nhà đều cho con cái giao lưu, tặng quà nhau. Và họ luôn khẳng định với ba mẹ rằng con là một chàng trai rất tuyệt vời, rằng cả gia đình họ yêu quí con, kể cả cô em gái của cậu bạn. Và ông bố trong một dịp tặng quà noel đã nói: con anh chị đã trở thành một phần trong trong gia đình họ. Và mẹ hiểu họ yêu con thực sự.
Rồi cách đây hai tháng, con được nghỉ học một buổi vì thầy cô bận họp. Buổi chiều, mẹ đi làm về, con ào ra sung sướng kể cho mẹ: "Mẹ biết không, hôm nay, đúng giờ đi học sáng, con đã ra đường, đứng đợi nhà Jasper. Cuối cùng con đã đón gặp được họ đi qua để vẫy tay chào họ và họ đã nhấn còi chào con".
Khi đó, vừa đi làm về mệt, lại đang buốt thấu vì lạnh do chờ tàu xe về nhà, mẹ bỗng cảm thấy xót xa khi nghĩ con mình ra ngoài chờ đợi trong giá lạnh chỉ để chào nhau và mẹ đã nói trong thái độ không hưởng ứng: "OK, con đã làm thì thôi. Nhưng lần sau mẹ nghĩ, ngày nào con cũng gặp họ rồi, không nhất thiết phải chạy ra ngoài đường từ sáng sớm, lúc trời đông lạnh thế này chỉ để chờ và trao nhau một cái vẫy tay. Kiểu gì ngày mai con chả gặp họ". Con vốn hiền lành, không giải thích lại câu nào, nhưng mẹ đã kịp nhận ra ánh mắt tắt phụt niềm vui của con và nó khiến mẹ suy nghĩ.
Cả tối hôm ấy mẹ cứ băn khoăn vì thái độ im lặng của con. Mẹ đã nói chuyện với ba, đã tự phân tích mọi điều và mẹ hiểu mẹ đã sai. Đối với con, một chàng trai tốt bụng và chân thành, con luôn muốn bộc lộ sự quan tâm và yêu thương như trái tim mách bảo. Và có sai đâu khi con bộc lộ tình yêu với những con người tuyệt vời đáng yêu và đã yêu thương con dường ấy. Và mẹ vẫn chả vẫn dậy con đó sao, rằng hãy luôn bộc lộ tình yêu thương chân thành nhất với những người thân yêu của mình.
Tuy vậy, do sáng hôm sau mẹ bận đi làm sớm, rồi họ lại qua đón con đi học và con vẫn vui vẻ trở lại như bình thường, nên mẹ lại để chuyện này trôi tuột đi.
Và rồi câu chuyện cũng bị mẹ lãng quên giữa những bộn bề lo toan khác, nếu như không có chuyện tiếp theo xẩy ra. Vài tuần sau đó, em Buba bị ốm. Trời đông vẫn lạnh, em bị cảm sốt, không đi học được và mẹ cũng phải nghỉ làm để lo chăm em. Cũng rất vô tình, hôm đó con lại được nghỉ học để ở nhà ôn thi. Sáng đông lạnh, em ốm, mẹ cũng nằm trong chăn cùng em, ngủ nướng. Tiếng gió thổi vù vù nghe rõ ngoài kia khiến mẹ cảm thấy buốt lạnh cả người. Cái buốt lạnh ấy như thấm vào tận trong nhà khiến mẹ ngại ngùng, lười nhác, không muốn chui ra khỏi tầng chăn ấm, nên cứ nán nằm ủ ấm mãi bên em.
Thế rồi, mẹ nghe tiếng con dậy mở cửa phòng, tiếng bước chân con đi dọc nhà rất khẽ, rồi tiếng then cửa bật nhẹ như sợ làm kinh động giấc ngủ của ai. Và con bước ra khỏi nhà khi trời ngoài kia đang đầy gió. Tiếng bước chân con xa dần về phía đường bị che lấp bởi tiếng gió vun vút thổi và tiếng những phanh xe rít khẽ trên mặt đường. Mẹ ngước nhìn đồng hồ, đúng giờ con đi học. Mẹ bỗng thấy tim mình sao nghẹn lại. Mẹ xúc động, mẹ hiểu, con lại ra đường đúng giờ để chào gia đình bạn con. Và con không muốn làm phật ý mẹ nên đã đi rất khẽ. Nhưng con đâu hay, nằm trong phòng ấm, mẹ thấy bội phần yêu thương con biết bao, chàng trai giàu tình cảm và chân thành quá đỗi của mẹ. 
Mẹ hiểu con đã lớn thật rồi, con biết mình phải làm gì và đã hành động như chính những gì trái tim mách bảo. Giờ mẹ đã hiểu ra, vì sao họ đã yêu con đến thế, vì sao họ gọi con là cậu bé tuyệt vời. Và mẹ tin họ yêu thương con thật lòng bởi họ tìm thấy ở nơi con một trái tim chân thành, nồng hậu.
Con trai yêu thương của mẹ! Câu chuyện mẹ kể kết thúc tại đây. Và con, nhân vật chính trong câu chuyện, sẽ hiểu rõ hơn ai hết những gì đã diễn ra trong câu truyện của mình và những gì diễn ra trong trái tim con khi quyết định bộc lộ tình cảm với người mà con biết ơn và yêu quí. 
Nhưng hôm nay, trong ngày sinh nhật tròn 17 tuổi của con, mẹ vẫn muốn kể cho con lại thật chi tiết toàn bộ câu chuyện này, bằng tình yêu con tha thiết trong tim và bằng thứ tiếng Việt mà mẹ vẫn nói cùng con mỗi ngày và mọi người đều khen ngợi con nói và hiểu rất tốt. Đơn giản, bởi mẹ muốn con lưu giữ nó như một kỷ niệm đẹp, một trải nghiệm quý giá trong đời. Chính trải nghiệm đầy tình người và yêu thương này sẽ nuôi dưỡng những điều tốt đẹp trong con, sẽ là hành trang tốt đưa con vào đời. Để rồi mỗi khi mở ra đọc nó con sẽ tiếp tục tìm thấy động lực để vững vàng bước tiếp trong hành trình học tập và phấn đấu không ít gian lao tiếp theo.
Trước ngưỡng tuổi mới, mẹ mong con hãy mãi là chàng trai nhân hậu, giầu tình cảm, sống hết mực yêu thương con người, yêu thương cuộc đời, như con đang chứng minh cho mẹ thấy hôm nay, cụ thể là qua câu chuyện này. 
Yêu thương con rất nhiều, một tình yêu nhân lên cùng năm tháng.